Người sống trên đời luôn có luật
nhân quả chi phối. Tục ngữ có câu: “Nợ thì phải hoàn trả, đây là việc thiên
kinh địa nghĩa”. Chỉ có điều, những thứ mà con người nợ khi sống trên đời không
chỉ có tiền bạc mà còn có tình cảm. Mọi người thường nói rằng nợ ân tình khó
trả. Tuy nhiên lại không ai nói rõ được vì sao khó trả.
Tài sản của một người có thể biểu
hiện ở phương diện vật chất nhưng cũng có thể biểu hiện ở phương diện tinh
thần. Ở góc độ vật chất thì chúng ta có thể nhìn được khá rõ ràng, tuy nhiên ở
phương diện tinh thần lại tương đối khó thấy hơn. Bởi vì chỉ khi đối diện với
nguy nan, tài phú tinh thần mới được biểu lộ ra. Duyên phận khiến mỗi người
chúng ta gặp nhau, nợ nần làm người ta vướng víu. Sinh sống trong cõi hồng trần
này, ai cũng không thể thoát được lưới tình rộng lớn.
Nếu nói thứ không ngừng thay đổi
chính là thời gian thì thứ đã hình thành mà khó lòng thay đổi chính là nhân
tính. Đời người ngắn ngủi mấy mươi năm, đi đến cuối cùng, dù thuận lợi hay trắc
trở, mọi thứ cũng về không, đến khi kết thúc, không nợ nần gì nữa thì mới có
thể rời đi thanh thản. Cho nên, người sống trên đời cần hiểu rõ, có những món
nợ có thể trả hết, có những món nợ một khi đã mắc thì không thể trả đủ. Có một
số khoản nợ trong đời không thể mắc, một khi mắc thì cả đời không thể trả, đặc
biệt là 4 món nợ dưới đây.
Món
nợ tình thân
Người xưa thường nói: “Trăm thiện
hiếu đứng đầu”. Là một con người, ngay cả công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ cũng
không báo thì người này hẳn là vô cùng ích kỷ.
Con người có tình cảm, có đạo đức
thì mới biết thế nào là đúng mực. Nếu như mọi người đều dùng luật lệ để ước
thúc, như vậy sẽ khiến cho xã hội này trở thành một mớ hỗn độn. Bởi vì luật lệ
luôn không hoàn chỉnh. Mỗi người đứng ở góc độ khác nhau nhìn nhận luật lệ cũng
không giống nhau, các điều khoản có trăm chỗ sơ hở. Kín không kẽ hở chỉ có tình
cảm.
Huyết thống tình thân không phải là
thứ đồ vật. Cha mẹ yêu thương con sẽ cho đi vô điều kiện mà không cần hồi báo.
Sẽ thật nực cười nếu con cái yêu thương cha mẹ mà phải đặt lên bàn cân đong
đếm.
Về tình cảm gia đình, trong cuốn
“Thế giới con người” có một câu nói như thế này: “Trên đời này, thật sự chỉ có
một số ít người mà bạn thực sự quan tâm và đồng thời họ cũng quan tâm đến bạn.
Những người này chính là cả thế giới của bạn”. Thế giới này tưởng chừng rất
rộng lớn nhưng chân chính thuộc về mỗi cá nhân lại rất nhỏ bé. Nếu như trong
thế giới nhỏ của bản thân vẫn không minh bạch các khoản đã nợ, vậy thì quãng
đời còn lại chúng ta sẽ sống trong sự bài xích của người xung quanh.
Chúng ta có thể nợ tiền nhưng không
thể nợ tình thân. Chỉ những người không còn cơ hội trả nợ mới cảm nhận được nỗi
thống khổ khi “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo đáp công ơn nuôi
dưỡng mà cha mẹ chẳng còn”.
Món
nợ tình yêu
Trên mạng có lưu truyền câu nói như
vậy: “Bậc trí giả không nhập bể tình”. Nghia là người hiểu biết không rơi vào
lưới tình. Rất nhiều người đã đồng cảm với câu nói này, bởi họ từng vì yêu mà
tâm trí náo loạn, ‘đầu não’ rối bời và bị mắc kẹt trong hận thù. Đối với hầu
hết mọi người, điều mà họ không bao giờ có thể quên trong cuộc đời này có lẽ
chính là những tiếc nuối trong quá khứ.
Món nợ tình yêu luôn phức tạp và
không bao giờ trả được. Đối với tình cảm trong quá khứ, một đao chặt đứt, quá
mức tuyệt tình, quả thực khó có thể làm được. Món nợ tình yêu sẽ càng nợ càng
nhiều, càng dây dưa càng vướng víu.
Trên đường đời, càng có nhiều trải
nghiệm, kinh nghiệm sống càng nhiều, càng đi sẽ càng tốt đẹp. Trên con đường
tìm kiếm tình yêu, càng có nhiều trải nghiệm thì càng mất hy vọng, con đường
phía trước càng đi càng gập ghềnh.
Sau khi mắc nợ tình yêu, dù trước là
do giỏi thay đổi hay đó chỉ là chấp niệm thì đến lúc này cũng không còn trọng
yếu nữa, không ai còn bận tâm đến nỗi khổ tâm năm xưa, những thứ mà họ nhắc đến
sau này đều là những đau đớn mà món nợ mang lại.
Người sống trên đời chớ để bản thân
mắc nợ tình yêu. Đào hoa quá nhiều sẽ khiến bản thân gặp kiếp nạn, thời gian
đời người ngắn ngủi, chỉ đủ yêu một người mà thôi. Hư tình giả ý sẽ khiến người
khó có được những kỷ niệm đẹp.
Món
nợ ân tình
Chúng ta sẽ trải qua nhiều sự tình
trong cuộc sống và gặp gỡ nhiều người. Mỗi trải nghiệm đều có niềm vui xen lẫn
nỗi buồn, trong các cuộc gặp gỡ cũng có khi gặp được người tốt, cũng có khi gặp
phải người xấu. Trên đường đời chúng ta cũng sẽ đối mặt với những khó khăn khác
nhau, vượt qua được cũng có thể là do ý chí và sức mạnh của bản thân, cũng có
thể là nhờ vào sự giúp đỡ của người khác.
Người sẵn sàng giúp đỡ khi chúng ta
gặp khó khăn chính là ân nhân. Trên đời này không có yêu hay hận vô cớ, người
sẵn lòng giúp đỡ đều có lý do nhất định, cũng có thể là bởi yêu mến, cũng có
thể là bởi không nỡ, dù là xuất phát từ nguyên nhân nào, ở sâu trong nội tâm
đều khao khát những nỗ lực bản thân bỏ ra sẽ nhận được sự tán thành cũng như sự
báo ân.
Nợ nần có thể khiến chúng ta cảm
thấy bất an. Chỉ có điều loại bất an này đến cũng không định rõ thời gian.
Người thanh tỉnh sẽ cố gắng hết sức để báo đáp lòng tốt của người khác trong
thời gian sớm nhất, còn người hồ đồ thường đợi đến khi cuộc đời đưa ra lời cảnh
báo mới chợt nhận ra bản thân không còn thời gian, chỉ biết tiếc nuối những cơ
hội đã bỏ lỡ. Cho nên, sống trên đời chớ nợ ân tình. Giúp đỡ người là tu dưỡng
của đối phương còn báo ân người là phẩm chất của chính mình.
Món
nợ đạo đức
Có những con đường một khi đã bước
đi là không thể quay đầu. Mỗi người phải có trách nhiệm với cuộc sống của chính
mình. Người có thể nghèo nhưng không thể không có lương tâm. Có một số người
trong vô tri mà đưa ra những lựa chọn sai lầm, khiến cho vết nhơ cuộc đời không
thể nào xóa được.
Nghèo không có gì sai, nhưng vì muốn
thoát nghèo mà làm trái lương tâm, coi thường đạo đức là một sai lầm lớn. Một
niệm có thể đưa người lên thiên đường, một niệm cũng có thể lôi người xuống địa
ngục, một niệm sai lầm cũng có thể thay đổi quỹ đạo của cả cuộc đời.
Bất luận là làm gì ở thời điểm nào
cũng chớ vi phạm đạo đức. Nhất là người đã trên 50 tuổi. Làm một người bình
thường trong sạch đã rất khó, sống qua mấy chục mùa xuân hạ thu đông, cảnh sắc
cuộc đời sớm đã nhìn rõ, những năm tháng còn lại chẳng biết được bao lâu, điều
này khiến người cũng phải đau lòng, cho nên đối mặt với những việc làm vi phạm
đạo đức cần phải tỉnh táo.
Đạo đức là điểm mấu chốt để làm
người, cũng là nguyên tắc đối nhân xử thế. Một khi thiếu nợ, dù là người khác
có nhìn thấy hay không, nội tâm của bản thân nhất định phải minh bạch. Chúng ta
cần biết rằng, những thống khổ không ngớt kia tìm đến, không phải bởi tác động
từ thế giới bên ngoài mà là do tâm cảnh của chính mình sinh ra.
Không mắc nợ đạo đức là lời nhắn nhủ
tốt nhất cho trái tim mỗi người chúng ta.
Theo Vision Times
San San biên dịch
Ảnh: Pixabay



